Hữu Hổ nghe Trần Dã nói vậy thì đứng hình mất bảy, tám giây.
Sau đó hắn ngoác miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng.
“Đại đội trưởng đúng là ngông thật đấy. Nhưng lát nữa có khóc cũng vô ích, tôi cũng không nhường vị trí Đại đội trưởng cho cậu đâu!”
“Đại đội trưởng là của tôi!”
Vừa nói, Hữu Hổ còn xoay xoay cổ tay, trên mặt nở nụ cười tươi rói như nắng.
