"Anh... đúng là không phải người mà!" Trên đường đi gặp Vu Kiến Sơn, Trử Triệt thấp giọng nói.
Trần Dã dang hai tay: "Không phải sao? Đánh không lại thì gia nhập, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”
Trử Triệt nhìn Trần Dã bằng ánh mắt kinh ngạc, rồi lập tức im lặng, bởi vì phòng học của lớp 4-1 đã ở ngay trước mắt.
Trần Dã và Trử Triệt lại một lần nữa gặp Vu Kiến Sơn.
Người đàn ông này trông còn gầy hơn lần trước, cả khuôn mặt giống như một bộ xương khô bọc da.
