Nhìn phù văn trên trán dần mờ đi, Trần Miểu mở vòi nước, rửa sạch những dấu vết còn sót lại.
Ngồi trên bồn cầu, Trần Miểu trầm ngâm nhớ lại cảm giác vừa rồi.
Trong mười phút hắn lắng lòng cảm nhận cái gọi là Kính Trung không gian, năm phút đầu, tâm trí hắn cứ miên man tán loạn. Dù Băng Tâm trạng thái đang phát huy tác dụng, cũng không thể đè nén được những ý nghĩ rối ren nảy sinh vì quá mức nhàn rỗi.
Nhưng sang năm phút sau, ý niệm của Trần Miểu bắt đầu dồn cả vào đạo phù văn nơi mi tâm.
Mơ hồ, nhờ trạng thái cảm nhận không gian, Trần Miểu cảm nhận được một thứ “không gian” lúc ẩn lúc hiện ngay giữa mi tâm mình.
