Sau khi trở về Thanh Giang trấn, Trần Miểu không hề nán lại, cứ thế đi xuyên một mạch qua trấn, rất nhanh đã tới đầu đông.
Trên đường, hắn đi ngang qua cửa tiệm đã bị thiêu rụi trong đêm luân hưu lần trước.
Không hề có cảnh tường đổ ngói nát, thay vào đó chỉ là một hàng quán mới đang buôn bán vô cùng nhộn nhịp. Mọi chuyện của đêm hôm ấy dường như chưa từng xảy ra. Nếu không phải trên góc tường nhà hai bên vẫn còn những vệt khói hun đen sì, Trần Miểu thậm chí còn tưởng mình nhớ nhầm chỗ.
Cảm giác ấy khiến hắn một lần nữa nhận rõ, nơi này là tục thế, không phải thực tại.
Không chỉ cái chết của người thường chẳng ai buồn bận tâm, mà ngay cả một học đồ của nghĩa trang chết đi, cũng không gợn nổi chút sóng gió nào. “Vậy nếu ta chết ở bên ngoài, kết cục cũng sẽ như thế sao?”
