Tiếng quạt gió khe khẽ vang lên, giữa căn phòng tĩnh lặng lúc này lại rõ mồn một.
Trần Miểu không hiểu vì sao đầu Văn Hạo lại có thể lơ lửng giữa không trung, nhưng hắn biết rõ cái đầu này đến đây để làm gì.
Chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, Trần Miểu không bước tới mà lấy quyển sách đặt bên gối ra.
Mở quyển sách ra, bên trong chẳng có bất kỳ gợi ý nào.
Nhìn cái đầu đang lơ lửng giữa không trung kia, Trần Miểu không cho rằng bản thân có thể chống đỡ được đòn công kích của thứ này trong lúc ngủ say.
