“Còn nữa, ngươi bị vây ở Thương Hùng Lĩnh, một nơi chỉ cách Kim Đao hạp cốc trăm dặm. Thời gian, địa điểm, tất cả chẳng phải quá trùng hợp sao?” Triệu Phong thản nhiên nói.
“À phải, quên nói với ngươi, ở tiền quân và hậu quân tại lối ra, lối vào hạp cốc, tình hình cũng giống hệt nơi này. Người của ngươi đều đã bị bao vây ngược lại.”
“Không ngờ kế hoạch ta trù tính suốt một năm, lại bị tên ưng khuyển như ngươi nhìn thấu.” Hà Quang ngửa mặt cười lớn, giọng nói thê lương.
“Nhưng ngươi tưởng các ngươi thật sự thắng rồi sao?” Ông cười lạnh.
“Chỉ cần giết ngươi và Ngu Tri Dũng, đông lộ quân sẽ rắn mất đầu, vẫn phải tan tác như thường! Ta vẫn nắm chắc phần thắng!”
