Ngô Nam Tinh vừa dứt lời, ánh mắt của Lỗ Hàng và Thang Phàm lập tức dừng lại trên người Triệu Phong.
Với thân phận trưởng lão cấp cương kình của các đại phái ở Tấn Dương phủ, ngày thường bọn họ vốn không để ý đến Hổ bảng, trừ khi trong môn hạ có đệ tử lọt vào bảng. Bởi vậy, cái tên Triệu Phong từ ngoại phủ tới này, bọn họ chưa từng nghe qua. Nhưng tuổi còn trẻ mà đã có thể đứng trong Hổ bảng, hẳn nhiên cũng không phải hạng tầm thường.
“Chính là ta.” Triệu Phong thản nhiên đáp.
“Tại hạ là Ngô Nam Tinh, xếp hạng hai trăm chín mươi trên Hổ bảng. Từ lâu đã nghe đại danh của Triệu huynh, chỉ tiếc vẫn chưa có dịp gặp mặt, hôm nay xem như hữu duyên.” Ngô Nam Tinh nheo mắt cười.
“Chư vị đừng đứng nữa, mời ngồi.” Lỗ Hàng cười ha hả, sau đó gọi một đệ tử đến.
