Đến tối, Chu Fan nương tìm tới. Người phụ nhân mới vừa được hưởng mấy ngày yên ổn, nay lại khoác áo vải thô, mặt mày sầu khổ, quỳ sụp xuống dập đầu trước Hoắc Sơn.
Nhưng Hoắc Sơn không hề mềm lòng, nàng chỉ đành rưng rưng nước mắt đưa Sở Phàm rời đi.
Từ đầu đến cuối, Triệu Phong chỉ lạnh mắt đứng nhìn. Ngoài lúc Hoắc Sơn nổi giận đến đứng không vững, hắn bước lên đỡ lão một tay, còn lại không hề xen vào.
Hắn cũng không vì mấy lời của Sở Phàm mà động nộ.
“Triệu sư đệ, ngươi đúng là có hàm dưỡng, thật trung hậu.” Vương Vũ không nhịn được thở dài.
