Lão muốn nhắc đồ nhi phải sớm tính đường lui, nhưng lại không nỡ khơi lại chuyện căn cốt để đả kích hắn thêm, nên lời vừa đến miệng đã nuốt trở vào.
“Hơn nữa sư phụ, lúc này chẳng phải vẫn còn phải cân nhắc chuyện Sở sư đệ sao? Người cũng biết, hắn vẫn luôn có ý với Hoắc sư tỷ... liệu có ảnh hưởng gì không?” Triệu Phong ngập ngừng nói.
Sở Phàm từng hại hắn, giờ kéo tên này ra làm bia đỡ đạn, hắn cũng thấy yên tâm thoải mái.
Nghe Triệu Phong nhắc đến Sở Phàm, ánh mắt Hoắc Sơn lại tối đi vài phần.
Trước khi xảy ra chuyện, lão từng dốc sức bồi dưỡng Sở Phàm thành người kế nhiệm võ quán. Lão cũng sớm nhìn ra hắn có tình ý với Hoắc Dao; nếu có thể ở rể Hoắc gia thì đúng là một công đôi việc. Nhưng vì Sở Phàm tính tình nóng nảy, còn thiếu chín chắn, lão vẫn chưa quyết, định đợi hắn trưởng thành thêm rồi mới nói. Nào ngờ biến cố lại ập đến trước.
