TRUYỆN FULL

[Dịch] Đại Yên Võ Thánh: Từ Bát Cực Quyền Bắt Đầu

Chương 45: Tin tức

Nhìn đám đả thủ Tam Hợp bang vừa rồi còn hùng hổ dọa người, chỉ vì một câu nói, một cái gật đầu của Triệu Phong mà lập tức rút lui, ngay cả tiền cũng không thu nữa.

Thôn dân xung quanh ai nấy đều cảm thấy khó tin.

Trở thành võ sư thì uy phong đến mức này sao? Chỉ nói hai câu, gật đầu hai cái đã khiến cái bang phái hung thần ác sát kia phải trả lại tiền rồi cút đi?

"May mà có nhà Hữu Lâm."

"Đúng vậy, may mà hắn trở thành võ sư, chúng ta mới được thơm lây."

"Cùng là võ sư, sao vừa rồi nhà Triệu Hữu Phú lại không được việc? Người ta không những không nể mặt mà còn đánh cho một trận."

"Ngươi không nghe mấy người kia nói sao? Triệu Thịnh hình như căn bản chưa hề trở thành võ sư..."

"Hóa ra Tiền thị toàn bốc phét, con trai mụ ta không biết đang lêu lổng ở xó nào rồi." Đám đông xì xào bàn tán.

Đúng lúc này, Tiền thị vừa nãy còn ỉu xìu bỗng nhiên lại lên mặt: "Các ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó? Con trai ta là võ sư, sao có thể bị võ quán đuổi về được! Đám người kia nhất định là nhầm lẫn rồi! Kẻ nào còn dám khua môi múa mép, đợi Thịnh nhi nhà ta trở về sẽ cho các ngươi biết tay!" Mụ chống nạnh chửi đổng.

"Hơn nữa rốt cuộc là Triệu võ sư nào, ai đang cáo mượn oai hùm thì còn chưa chắc đâu!"

Tiền thị bóng gió nói.

"Được rồi, mọi người giải tán đi, ai về nhà nấy." Thôn chính lên tiếng.

"Tiểu Phong này..." Triệu Hữu Phú xoa xoa tay, định dò hỏi chút tin tức của con trai mình trên huyện thành, nhưng lại bị Tiền thị hiếu thắng kéo tuột về.

Triệu Phong chẳng buồn để ý đến bọn họ, bảo phu xe đỗ xe ngựa ngay trước cửa nhà.

Sau đó cùng phụ thân bước vào trong.

Mẫu thân Dương thị và tẩu tử Điền Thúy Hoa vì sợ hãi nên vẫn trốn rịt trong nhà không dám ló mặt ra, mãi đến khi hai đứa nhỏ chạy về báo tin, hai người mới vội vàng ra đón.

"Nương, tẩu tử!" Triệu Phong cười chào.

"Về là tốt rồi, con trai út của ta lại gầy đi rồi." Dương thị xót xa nói.

Còn Điền Thúy Hoa thì cứ lấp ló ngó nghiêng cỗ xe ngựa, thầm nghĩ sao lần này hắn không mang đồ đạc gì về.

Triệu Phong nhìn quanh một lượt, nhà cửa mấy tháng qua cơ bản chẳng có gì thay đổi.

"Con à, đói rồi phải không? Nương đi làm bánh cho con ăn ngay đây, nhà vẫn còn chút thịt muối đấy." Dương thị nói.

Triệu Phong liếc nhìn vào trong bếp lò, thấy vẫn là bột mì trắng trộn với bột ngũ cốc còn thừa từ lần trước, không khỏi nhíu mày.

"Phụ thân, mẫu thân, lần trước con chẳng phải đã để lại tiền bạc và lương thực cho hai người rồi sao? Đừng tiết kiệm quá như vậy."

"Phong nhi, số tiền lần trước sau khi trả nợ và nộp thuế xuân xong thì chẳng còn lại bao nhiêu. Nhà ngoại tổ của con cũng đến mượn một ít tiền gạo, rồi cả lão Chung thúc, Viên thẩm tử cũng mượn chút lương thực, sau đó thì..." Triệu Hữu Lâm ngập ngừng nói.

"Đứa nhỏ nhà lão Chung thúc bị bệnh, nhà Viên thẩm tử thì thu hoạch kém, người già sắp chết đói đến nơi, ta thật sự không đành lòng khoanh tay đứng nhìn... Phong nhi, con sẽ không trách ta chứ?" Lão nói.

"Sao lại trách được chứ." Triệu Phong vội vàng đáp.

Hắn không phải thánh mẫu, cũng chẳng hào phóng gì. Nhưng cữu cữu bên nhà ngoại trước đây cũng thường xuyên giúp đỡ gia đình, hàng xóm như lão Chung thúc và Viên thẩm tử từ nhỏ đã nhìn nguyên chủ lớn lên, đối xử với hắn rất tốt. Trả nhân tình là một nhẽ, tục ngữ có câu "cứu cấp chứ không cứu nghèo". Hàng xóm láng giềng lâu năm gặp chuyện cấp bách, giúp đỡ một chút cũng là điều nên làm.

"Không nhắc chuyện này nữa. Phụ thân, mẫu thân, tẩu tử, mọi người thu dọn qua loa một chút đi, ta dẫn mọi người lên huyện thành dạo chơi."

"Hả! Không ăn cơm ở nhà sao?" Dương thị ngạc nhiên."Không đâu nương, chúng ta lên huyện thành ăn."

Vừa nghe nói sắp được lên thành, Triệu Bảo Nhi và Triệu Tử Hoài lập tức nhảy nhót reo hò, trong lòng tràn đầy mong đợi.

Còn tẩu tử Điền Thúy Hoa thì vội vàng đi rửa mặt, thay y phục mới, sửa sang lại phát kế, rồi lấy cây trâm cài tóc của hồi môn cắm lên đầu.

Phụ mẫu cũng đi thay bộ y phục mới may từ xấp vải mua lần trước, khóa kỹ cửa nẻo, sau đó nhờ lão Chung thúc hàng xóm trông nom nhà cửa giúp.

Cả nhà lên mã xa, thẳng tiến về phía huyện thành. Xe vừa ra khỏi cửa đã thu hút bà con trong thôn đổ xô ra xem.

"Được ngồi mã xa luôn kìa, nhà Hữu Lâm sinh được đứa con trai mát mặt thật."

"Cũng nhờ phúc của hắn cả."

Đại bá và đại bá mẫu nhìn theo bóng xe ngựa khuất dần. Triệu Hữu Phú lên tiếng: "Bà nó à, hay là chúng ta sang cầu xin lão nhị mượn chút tiền đi. Trong nhà sắp không còn gạo bỏ vào nồi nữa rồi, huống hồ Thịnh nhi còn phải nộp học phí."

"Ngươi muốn đi thì tự đi!" Tiền thị gắt gỏng.

Bao nhiêu năm nay, bọn họ gần như nuốt trọn tài sản, nhà cửa, ruộng đất do đời trước để lại. Ngay cả sính lễ lúc Triệu Hữu Phương xuất giá cũng bị bọn họ chiếm đoạt. Đối với đệ đệ muội muội thì bỏ mặc không quan tâm, đối với cháu chắt cũng y như vậy. Ở trong thôn, mỗi khi chạm mặt, ngoài việc mắng mỏ ra thì đến một hạt dẻ hay củ khoai lang khô bọn họ cũng chưa từng cho. Lần trước sang mượn lương thực đã chuốc lấy nhục nhã, lần này đi mượn tiền e rằng cũng chung số phận.

"Có gì đặc biệt hơn người đâu chứ, Hưng nhi nhà ta đang làm việc cho quý nhân ở nội thành, Thịnh nhi cũng là võ sư, sống kém gì bọn họ? Chẳng qua là nhà ta khiêm tốn mà thôi." Tiền thị bĩu môi nói.

"Hơn nữa, Thịnh nhi nhà ta ưu tú như vậy, tương lai nhất định sẽ đỗ võ khoa, trở thành lão gia. Ngươi đừng có làm mất mặt Thịnh nhi."

"Nhưng Thịnh nhi đang làm ầm lên đòi tiền nộp tiếp học phí kìa." Triệu Hữu Phú rụt rè nói.

"Chúng ta chẳng phải vẫn còn ruộng đất sao? Mang đi thế chấp cho Lý tài chủ là xong. Đợi Thịnh nhi đỗ võ khoa thì lo gì không chuộc lại được." Tiền thị quả quyết.

Trừ Triệu Phong ra, cả nhà đều là lần đầu tiên ngồi loại tương thức mã xa này, dọc đường nhìn thấy cái gì cũng thấy mới lạ. Chuyến đi bình an vô sự, chẳng mấy chốc đã đến Liễu Thụ Hồ Đồng viện tử trên huyện thành. Xe ngựa dừng lại, cả nhà bước xuống. Triệu Phong liền sai xa phu đến tú phường đón tiểu cô và Xảo Nhi.

"Phong nhi, chỗ này là con thuê sao? Thật không tồi." Triệu Hữu Lâm nhìn sân viện và phòng ốc rộng rãi, không khỏi kinh ngạc thốt lên.

"Thế này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ." Dương thị xót xa nói.

"Không tốn bao nhiêu đâu nương. Mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi, đợi tiểu cô và Xảo Nhi đến, chúng ta sẽ ra quán ăn dùng bữa."

"Cái thằng bé này, ra quán ăn làm gì cho tốn kém, thật là hồ đồ. Ta thấy ở đây dụng cụ nấu nướng đều đầy đủ cả, để ta và tẩu tử con ra chợ mua chút đồ ăn, mang về tự nấu là được rồi." Dương thị nói.

Không khuyên nổi Dương thị, Triệu Phong đành đưa cho mẫu thân và tẩu tử chút bạc vụn để họ ra chợ mua ít rau thịt.

Chẳng mấy chốc, xa phu đã chở Triệu Hữu Phương và Xảo Nhi tới nơi.

Triệu Phong thanh toán tiền cho xa phu rồi cho hắn lui, không quên dặn dò ngày mai lại đến đón người.

"Nhị ca." Vừa thấy Triệu Hữu Lâm, Triệu Hữu Phương liền vui mừng gọi lớn.

"Cữu cữu." Xảo Nhi cũng ngoan ngoãn cúi chào.

"Tiểu muội, Xảo Nhi." Triệu Hữu Lâm cũng đã hơn nửa năm không gặp muội muội và ngoại sanh nữ của mình, trong lòng vô cùng hoan hỉ. Lão vội kéo hai người ngồi xuống, ân cần hỏi han đủ điều.

Còn Xảo Nhi ngồi chưa được bao lâu đã không yên vị nổi, liền chạy ra sân viện chơi đùa cùng Triệu Bảo Nhi và Triệu Tử Hoài. Tuy xét theo vai vế thì là cô chất bối, nhưng tuổi tác của bọn trẻ chỉ chênh nhau chừng bốn năm tuổi. Cả đám leo trèo khắp nơi, chơi đùa vui vẻ vô cùng.

Một lát sau, Dương thị và Điền Thúy Hoa đã đi chợ mua rau thịt trở về. Triệu Hữu Phương xắn tay áo vào giúp một tay, cả nhà bếp lập tức trở nên náo nhiệt, hừng hực khí thế nấu nướng.Triệu Phong thì đang kể cho Triệu Hữu Lâm nghe vài chuyện về việc luyện võ dạo gần đây.

“Phải rồi, Phong nhi. Đám thanh tráng làng bên đi phục dao dịch cùng ca ca con đã có vài người trở về rồi.” Triệu Hữu Lâm nói.

“Sao cơ? Vậy ca ca con đâu?” Triệu Phong lập tức gặng hỏi. Nhìn nét mặt của phụ thân, e rằng Triệu Thạc đã gặp chuyện chẳng lành.

“Sau khi hoàn thành đợt phục dao dịch tu hà đạo ở U Châu, trên đường cùng nhau hồi hương, lúc ngang qua Tùng Hà huyện bọn họ đụng phải thổ phỉ nên bị dạt mất nhau. Từ đó đến nay không còn tin tức gì của ca ca con nữa.” Triệu Hữu Lâm thở dài một tiếng.

Sắc mặt Triệu Phong trở nên ngưng trọng. Tùng Hà huyện là một trong những huyện nằm ở cực bắc Thanh Châu, vị trí còn xa về phía bắc hơn cả Tam Dương huyện mà lần trước hắn đi áp tiêu, lại giáp ranh với Tịnh Châu đang xảy ra phản loạn.

Nơi đó cũng là một trong những huyện mà lưu dân và đạo phỉ hoành hành dữ dội nhất. Những băng nhóm thổ phỉ khét tiếng như Hắc Vân trại hay Huyết Lang đạo đều hoạt động quanh khu vực này.

“Chẳng lẽ đã bị người của Hắc Vân trại bắt đi rồi?” Huyết Lang đạo vốn không có sơn trại cố định, nên khả năng cao nhất chỉ có thể là Hắc Vân trại, còn những toán thổ phỉ nhỏ lẻ khác thì rất khó xảy ra.

Đây quả thực là một tin xấu, nhưng vẫn chưa phải là tình huống tồi tệ nhất, dẫu sao thì hắn cũng đã có phương hướng để bắt tay vào tra xét.