“Điểm này xin đại nhân cứ yên tâm, nhất định sẽ khiến ngài hài lòng.” Lương Vĩnh khẽ mỉm cười.
Khi phụ thân hắn là Lương Tiềm khởi binh, đã giương cao khẩu hiệu “thay trời hành đạo, cướp của người giàu chia cho người nghèo, Lương vương đến, không thu thuế”.
Nhưng sau khi thật sự thành thế lực, bách tính lại biến thành dê hai chân và bao máu, mặc cho chúng muốn lấy gì thì lấy.
Dưới ánh mặt trời vốn chẳng có chuyện gì mới mẻ, bất kể là thời không nào, thế giới nào cũng vậy.
“Vậy mạt tướng xin cáo lui trước, đi tuần tra thành phòng và sắp xếp việc thu thập tinh huyết.” Đàm Báo đứng dậy, cung kính hành lễ với thái tử và Bột Nhi Cách rồi lui ra ngoài.
