Ba người vào Tịnh Châu thành, tìm một khách điếm nghỉ chân.
Ban ngày, bọn họ cũng như những thương khách khác, bày hàng ở chợ, dạo quanh trong thành dò xét thị trường, lưu lại nơi trà lâu, tửu quán, hí lâu.
Ngoài mặt thì thong dong như thường, sau lưng lại âm thầm dò la khắp nơi, nhất nhất chú ý động tĩnh của Liêu gia. Chẳng mấy chốc đã nửa tháng trôi qua.
Trong khách điếm.
“Trong nội thành Tịnh Châu đang rầm rộ xây dựng hoàng cung, nghe nói kẻ phụ trách việc này chính là Liêu Khoan.” Nhạc Lãng hạ giọng nói.
