Mắt thấy bờ sông đã càng lúc càng gần, nhưng kiếm cương của Tống Chỉ rõ ràng đã không còn cản nổi cự nham nữa.
Rốt cuộc, sau một tiếng nổ trầm đục, đuôi cự nham hung hăng nện xuống bảo thuyền. Chiếc thuyền vốn đã chịu thương tích chằng chịt cuối cùng không kham nổi, lập tức gãy làm đôi.
“Mau tách ra!”
Mọi người lập tức phi thân, đạp nước lao về phía Phệ Cốt Than cách đó chừng hai trăm mét.
Thế nhưng tốc độ của cự nham nào phải tầm thường. Dưới mặt nước, nó nhanh đến quỷ dị, tựa một vệt đen xé sóng đuổi theo sau lưng mọi người.
