Triệu Phong bước chân tập tễnh đi tới loạn táng cương. Chỉ thấy giữa những ngôi mộ hoang lác đác nơi đây, đã có bảy tám tên lưu dân nằm la liệt.
Triệu Phong vừa đến, đám người kia cũng lười chẳng buồn liếc hắn lấy một cái. Dù sao lưu dân qua lại quá nhiều, ai nấy còn lo thân chưa xong, nào có tâm trí chú ý tới người khác.
Nhưng Triệu Phong lại nhạy bén cảm nhận được, trong góc tối có một ánh mắt thỉnh thoảng lại dõi về phía mình. Lực cảm nhận của hắn vốn rất mạnh, sau khi tấn thăng bão đan, dù không quay đầu, hắn vẫn biết ánh mắt ấy đến từ hướng tây nam, cách đó mấy chục trượng, trên một phần bao có một tên lưu dân đang co ro nằm đó.
“Kẻ này có gì đó cổ quái.” Triệu Phong âm thầm ghi nhớ.
Hắn móc từ trong ngực ra một khối ổ đầu đã ngả đen, ăn ngấu nghiến như hổ đói. Mấy tên lưu dân quanh đó thấy vậy, mắt lập tức sáng lên, định nhào tới cướp, nhưng Triệu Phong đã nuốt sạch vào bụng.
