Sau một lát, vệ binh quay trở lại.
“Đại nhân, xin đi theo ta.”
Triệu Phong theo vệ binh tiến vào phủ nha. Dưới chân là con đường lát đá xanh men theo bậc thềm mà đi lên. Những phiến đá đã bị mài đến nhẵn mịn, ánh lên vẻ bóng sáng ôn nhuận. Hai bên là tường viện gạch xanh cao chừng một trượng, trên đỉnh tường cắm đầy chông sắt hàn quang lập lòe, toát ra uy nghiêm không cho kẻ khác xâm phạm.
Vừa qua cửa, trước mắt đã là một diễn võ trường rộng rãi. Bên sân dựng mấy dãy giá binh khí, trường thương, đại đao, trường kích lần lượt xếp ngay ngắn. Mũi thương phản chiếu ánh trời, hàn khí bức người. Một vài binh sĩ đang để trần cánh tay thao luyện, quyền phong vù vù, tiếng quát vang dội khiến không khí chung quanh cũng khẽ rung lên. Rõ ràng trong số đó đã có vài người bước vào cảnh giới minh kình.
Đi qua diễn võ trường, phía trước là một cửa vòm trăng khuyết chạm hoa. Vừa bước vào trong, cảnh trí lập tức đổi khác. Hai bên trồng mấy cây tùng cổ thụ dáng vẻ cứng cáp, cành lá ngoằn ngoèo vươn lên, lá kim xanh thẫm như mực. Dưới tán cây đặt bàn đá ghế đá xanh. Cảnh sắc nơi này thanh nhã tinh xảo, hoàn toàn trái ngược với diễn võ trường vừa rồi.
