“Ta phi!!!”
Người đàn ông trung niên phun ra một ngụm máu lẫn nước bọt.
Nhưng hắn đang nằm sấp dưới đất, mặt bị Hàn Tín giẫm lên, nên cũng chỉ có thể phun xuống nền.
“Ha ha ha, muốn gán tội thì sợ gì không có cớ! Rốt cuộc có phải ám sát tứ công tử hay không, trong lòng người đời đều hiểu rõ, cần gì phải tự dối mình dối người như vậy, ha ha ha!!!” Người kia vẫn cất tiếng cười lớn.
Quả thật, chỉ cần liếc qua cũng nhìn ra được, đây chẳng qua chỉ là một cái cớ Doanh Tử An vin vào để ra tay với đám quý tộc mà thôi.
