Năm bóng người tắm mình trong ánh tiên huy thanh lãnh, ngạo nghễ nhìn xuống đám tu sĩ chính đạo bên dưới.
Chỉ riêng uy áp tự nhiên tỏa ra từ bọn họ đã khiến linh khí trong phạm vi ngàn dặm ngưng trệ, không khí đặc quánh nặng tựa chì.
Khi ánh mắt của hồng quần nữ tiên quét qua, Vân Mộng Thánh chủ cảm giác trái tim như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt, ngay cả đập cũng vô cùng khó khăn.
Nàng cố nén cơn run rẩy bản năng từ sâu trong thần hồn, bước lên một bước. Những ngón tay giấu trong tay áo vì siết chặt mà trắng bệch, giọng nói cố giữ vẻ trầm ổn của một vị Thánh chủ, nhưng âm cuối vẫn không tránh khỏi vương chút run rẩy khó nhận ra:
“Chư vị tiên trưởng giá lâm, vãn bối là đương đại Thánh chủ của Vân Mộng Thánh Địa, không biết các ngài có gì chỉ giáo?”
