Mùa hạ, năm Thiên Đỉnh thứ hai mươi sáu.
Tại Tây Nam hành tỉnh của Đại Phụng, khu vực gần đường sắt.
Đêm tối đen như mực đặc bị hắt đổ, chỉ có những tia chớp tựa ngân xà xé toạc trường không, soi sáng chớp nhoáng cả vùng quần sơn dữ tợn.
Mưa tuôn xối xả, cuồng phong cuốn theo những hạt mưa lớn tựa hạt đậu, quất mạnh vào giữa chốn sùng sơn tuấn lĩnh. Mưa ở nơi này không giống khói sóng mông lung miền Giang Nam, mà mang theo nét hoang dã, bạo liệt của vùng đất man hoang, tựa hồ muốn gột rửa sạch sẽ mọi thứ trên thế gian.
Bên cạnh một đường hầm đường sắt phải tốn đến mười tám năm ròng rã mới xây xong, nơi chôn vùi vô số sinh mạng, có một điểm sáng vàng vọt hắt ra từ chiếc đèn bão. Ánh đèn chao đảo trong mưa gió như muốn tắt, nhưng vẫn bướng bỉnh tỏa sáng.
