Mùng sáu tháng sáu, ngày hoàng đạo, nghi xuất hành, nghi động thổ, nghi tế tự.
Hôm ấy, ánh nắng đầu hạ thỏa sức rải xuống mặt đất Kinh sư của Đại Phụng. Sắc vàng rực rỡ phủ lên tòa hoàng thành cổ kính một vẻ trang nghiêm mà nồng nhiệt. Thế nhưng, nội thành Kinh sư hôm nay lại vắng vẻ lạ thường. Chu Tước đại nhai ngày thường tấp nập, Tiền Môn thị tỉnh vốn phồn hoa náo nhiệt, giờ đây lại vắng tanh vắng ngắt, ngay cả những người bán hàng rong hay rao dọc đường cũng chẳng thấy bóng dáng.
Người đâu cả rồi?
Tất cả đều đã đổ về phía đông thành.
Mười dặm ngoài cửa đông Kinh sư, nơi vốn là vùng ngoại ô hoang vu, nay lại sừng sững mọc lên một kiến trúc uy nghi đồ sộ. Gạch đỏ ngói xám, hòa quyện giữa phong cách phi diêm đấu củng truyền thống của Đại Phụng cùng những đường nét cứng cáp khó tả, chính giữa treo một tấm biển lớn, trên đó khắc ba chữ vàng rực rỡ —— “Kinh sư trạm”.
