Trần Trình đang cảm thán thì một quan viên bước tới, cao giọng hô với đám nạn dân.
“Ăn xong thì tiếp tục đi về phía trước. Đằng trước còn có đủ loại thức ăn vặt và cá khô.”
“Nhớ kỹ, ở Phúc Kiến, mọi chuyện đều phải làm theo quy củ. Không được giới đấu, không được họa hại dân địa phương. Có như vậy mới bảo đảm các ngươi có ăn có uống.”
“Các ngươi cứ đi tiếp, qua thêm năm huyện thành nữa, tình hình sẽ còn tốt hơn. Nhưng đừng quên, nhất định phải giữ quy củ.”
Nghe nói đi tiếp vẫn còn đồ ăn, mắt đám nạn dân lập tức sáng rực.
