Thấm thoắt, hai tháng đã trôi qua.
Trong hai tháng này, mỗi ngày mở mắt ra, việc của Tiêu Mặc chính là vác củi, nhóm lửa.
Về ba nhiệm vụ mà Bách Thế thư nhắc đến, Tiêu Mặc vẫn chưa có chút manh mối nào. Dù sao ở cái tuổi trói gà không chặt này, giống như lời Ngưu sư phụ từng nói, chỉ cần bước chân ra khỏi Tú Sơn Phủ là có thể bị đem đi làm món bắp cải non, còn bàn đến chuyện gì khác được nữa?
Tiêu Mặc cảm thấy điều duy nhất mình có thể làm lúc này, chính là an phận ở lại Tú Sơn Phủ bồi bổ cơ thể, sống qua ngày đã.
Mà ở Tú Sơn Phủ, tuy mỗi ngày đều phải làm lụng mệt bở hơi tai, nhưng ít ra hắn vẫn được ăn no bụng.
