Ở Đồ Sơn này, dường như chỗ nào cũng tốt, chỉ có mùa hạ là quả thực quá mức oi bức.
Đúng lúc Tiêu Mặc định trở về Nguyệt Tuyền phong, Hương nương chợt bay tới trước mặt hắn, yểu điệu khom mình thi lễ, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy quyến rũ: “Công tử, lâu rồi không gặp.”
“Quả thật đã hơn một tháng chưa gặp.” Tiêu Mặc chắp tay đáp lễ, giọng điệu ôn hòa, “Không biết Hương nương tới đây, là có việc gì?”
“Công tử thật là, chẳng lẽ không có việc thì không thể tới tìm công tử sao? Công tử đúng là bạc tình thật đấy...”
Hương nương bĩu môi, thần sắc mang theo mấy phần hờn dỗi, trong giọng nói lại giấu một chút u oán khó nhận ra.
