“Tình cảm vốn không thể cưỡng cầu.”
Tiêu Mặc lắc đầu, giọng điệu bình thản mà thẳng thắn.
“Liễu Thủy tỷ quả thật là một nữ tử rất tốt, ngày thường cũng hết lòng chiếu cố ta. Chỉ là ta đối với Liễu Thủy tỷ không có cảm giác gì đặc biệt, từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn xem nàng như tỷ tỷ.”
“Chỉ là tỷ tỷ thôi sao...” Hàng mi cong vút của Đồ Sơn Kính Từ khẽ run lên, như cánh bướm lướt qua khóm hoa, mang theo một ý vị khó mà nói rõ.
“Đúng vậy.” Tiêu Mặc gật đầu. “Vì thế, ta đã đem hết những suy nghĩ trong lòng mình nói rõ với Liễu Thủy tỷ.”
