“Tiêu Mặc...”
Sáng sớm tinh mơ.
Trời vừa hửng sáng, Đồ Sơn Kính Từ đã bật dậy khỏi giường.
Xỏ vội đôi hài nhỏ, Đồ Sơn Kính Từ vội vàng bước xuống giường, chạy ào ra khỏi phòng.
Vừa đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đả tọa giữa sân, trong đôi mắt Đồ Sơn Kính Từ liền hiện lên ý cười đầy đáng yêu.
