“Ây dô, tiểu Kính Từ đã lớn ngần này rồi cơ à.”
Thấy cháu gái ruột ngoan ngoãn chạy tới, Quy Ninh lão nhân cũng vội vàng cười rạng rỡ bước lên đón.
Nhưng ông nhanh chóng nhận ra nốt chu sa chí giữa mi tâm của cháu gái đã biến mất.
Lão nhân què chân nén lại sự kinh ngạc trong lòng, bế thốc cháu gái lên, véo nhẹ cái má trắng nõn của nàng: “Sao rồi, dạo này sống tốt chứ? Mẫu thân có mắng con không?”
“Có chứ gia gia, mẫu thân thường xuyên mắng con.” Đồ Sơn Kính Từ chu chiếc mỏ nhỏ, tủi thân nói: “Gia gia phải nán lại thêm vài ngày đó nha, chỉ cần có người ở đây, mẫu thân sẽ không mắng con nữa.”
