Tại một biệt viện trong Tú Sơn Phủ.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ rọi vào phòng, vương trên gương mặt cậu bé.
Nằm trên giường, Tiêu Mặc mơ màng mở mắt.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Tiêu Mặc không phải là trần nhà quen thuộc, cũng chẳng phải bức màn trướng xa lạ, mà là một đôi mắt to tròn long lanh đang chớp chớp nhìn hắn.
Phía sau lưng tiểu cô nương, chiếc đuôi cáo trắng muốt vẫn đang vẫy qua vẫy lại.
