Trong phòng chứa củi, Tiêu Mặc đang ngồi chơi cờ ca-rô cùng Đồ Sơn Kính Từ.
Mặc dù Đồ Sơn Kính Từ học chơi cờ ca-rô rất nhanh, nhưng nói gì thì nói, nàng cũng chỉ là một cô bé mới năm tuổi, làm sao có thể thắng nổi Tiêu Mặc.
Thua liên tiếp mười mấy ván, đôi tai và cái đuôi của Đồ Sơn Kính Từ rũ rượi xuống, khóe mắt nàng ươn ướt sương mờ, tựa hồ giây tiếp theo sẽ òa khóc nức nở.
Tiêu Mặc gãi đầu, cảm thấy cứ thắng mãi cũng không hay, thế là cố tình nhường một chút để nàng thắng được một ván.
"Ta thắng rồi, ta thắng rồi!"
