“Hầu hạ... Bệ hạ sao?”
Ngón tay Tự Li khẽ vò vạt áo, thần sắc thoáng hiện ba phần mong đợi, bốn phần căng thẳng cùng ba phần vui sướng.
Lúc này, Tự Li giống hệt một nữ tử sắp được trèo cao, nhưng lại không dám để lộ dã tâm ra mặt.
Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, Nghiêm thái hậu rất hài lòng.
Bà không sợ Tự Li có toan tính, chỉ sợ nàng không muốn cầu tiến.
