Ý thức chợt trở nên mơ hồ, Tiêu Mặc lần nữa quay trở về hiện thực.
Tiêu Mặc cố gắng hồi tưởng lại cuộc đời trong kiếp thứ năm của Bách Thế thư, nhưng dù làm cách nào hắn cũng không thể nhớ nổi.
Hơn nữa, mỗi khi hắn cố sức nhớ lại, cảm giác đau đớn đầy day dứt kia lại ùa về, tựa như hàng vạn con kiến đang không ngừng gặm nhấm trái tim.
Tiêu Mặc thậm chí cảm thấy khó thở.
Hắn đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, cố gắng bình ổn tâm thần.
