TRUYỆN FULL

[Dịch] Đã Nói Làm Trò Chơi, Năm Ngàn Năm Lịch Sử Cái Quỷ Gì?

Chương 50: Hừ ha huynh đệ, Dư Triều Dương khiến thừa tướng khâm phục

Nhìn ba câu trả lời khác nhau một trời một vực, đám bình luận cười nghiêng ngả.

【Một đứa hừ, một đứa ha, sao thế, hừ ha huynh đệ đấy à?】

【Cười chết mất, đúng là người so với người chỉ có tức chết, hàng so với hàng chỉ có nước vứt đi. Vừa đem ra so sánh, ta còn tưởng Dương ca với Phương Thần từ bệnh viện tâm thần nào trốn ra nữa chứ.】

【Trong núi không hổ, khỉ xưng đại vương. Phương Thần lăn lộn được chức tướng quân thì ta còn tâm phục khẩu phục, chứ Dương ca mà cũng làm đến phó tướng thì ta thật không phục.】

【Dương ca dầu gì cũng còn đỡ được Hoa Hùng vài chiêu, vẫn có chút bản lĩnh. Chỉ là cây chổi ấy chẳng có lấy một cọng lông thôi.】

【Ha ha ha ha, cái quỷ gì mà chổi không lông, cẩn thận thư cảnh cáo của luật sư đấy nhé.】

【Ai, Đại Hán đúng là sa sút thật rồi. Nếu là mấy năm trước, sao có thể đến lượt Dương ca làm phó tướng?】

【Nếu Phượng Sồ và Pháp Chính còn sống, thừa tướng đâu đến nỗi một thân gánh cả Đại Hán?】

Dư Triều Dương nhìn những lời châm chọc trên đám bình luận, thẹn quá hóa giận, hừ mạnh một tiếng rồi bĩu môi cãi lại:

“Ngươi mới là hừ ha huynh đệ, cả nhà ngươi đều là hừ ha huynh đệ.”

“Có hiểu thế nào là thuật nghiệp hữu chuyên công không?”

“Chủ bá tự định vị bản thân rất rõ ràng, vốn là một chiến tướng chuyên xông pha trận mạc.”

“Với lại, đem chủ bá ra so đầu óc với Gia Cát thừa tướng, sao ngươi không đem chủ bá đi so với bách tấn vương xem ai đầu cứng hơn luôn đi?”

Sáng sớm hôm sau, đại chiến đã cận kề.

Dư Triều Dương làm theo kế sách của Gia Cát Lượng, giao thủ với Mạnh Hoạch. Sau vài hiệp, hắn giả vờ không địch nổi rồi quay đầu bỏ chạy.

Suốt dọc đường phi ngựa như điên, bụi đất bám đầy đầu đầy mặt, chật vật đến cực điểm.

Diễn xuất của hắn quá mức chân thật, đến cả Gia Cát thừa tướng cũng không nhịn được khẽ tặc lưỡi khen:

“Hay!”

“Dư tướng quân quả không hổ là cánh tay đắc lực của Đại Hán ta. Mạnh Hoạch há có thể không mắc mưu?”

Mạnh Hoạch và Mã Tốc đều lên tiếng tán thưởng, chỉ có Đường Phương Sinh đứng bên cạnh là bĩu môi, trong lòng khinh thường.

Diễn xuất hay ư?

Nếu Dư Triều Dương thật sự đánh thắng được Mạnh Hoạch, thử xem hắn có chịu để người ta đuổi như chó hay không.

Gia Cát Lượng và mọi người còn đang cảm thán Dư Triều Dương diễn quá đạt, nào biết hắn thật sự đang liều mạng tháo chạy.

Đã dính đến tính mạng, biểu cảm ấy sao có thể không chân thật cho được?

Thấy bộ dạng chật vật của hắn, Mạnh Hoạch cũng không do dự nữa, lập tức thúc ngựa đuổi gấp.

Gia Cát Lượng chỉ khẽ đưa mắt ra hiệu, Đường Phương Sinh lập tức chắp tay lui đi, dẫn tinh binh tới Cẩm Đái sơn chặn đường Mạnh Hoạch.

Đường Phương Sinh cầm trường kích, khí thế bức người, quát lớn:

“Ha, Mạnh Hoạch!”

“Xuống ngựa chịu trói, ta tha cho ngươi một mạng chó!”

Mạnh Hoạch nheo mắt, lạnh giọng quát:

“Chỉ là một tên tiểu bối vô danh, cũng dám cản đường gia gia ngươi là Mạnh Hoạch sao?”

“Nhận lấy cái chết!”

Mạnh Hoạch thúc ngựa lao tới, vung phủ đầu giao chiến với Đường Phương Sinh.

Đường Phương Sinh cứng rắn đỡ liền mười ba búa của Mạnh Hoạch, trong lòng không khỏi tặc lưỡi: Quái quỷ… tên này từ đâu chui ra vậy?

Mạnh Hoạch nhìn Đường Phương Sinh ăn trọn mười ba búa của mình mà vẫn sinh long hoạt hổ, trong lòng cũng âm thầm kinh hãi: Chẳng phải ai nấy đều nói Đại Hán không còn người kế tục sao? Tiểu tướng trẻ tuổi này là từ đâu nhảy ra vậy?

Sao lại hùng tráng đến thế?

Sau thêm mấy chục hiệp giao phong, Mạnh Hoạch đã nảy ý rút lui. Nhưng vừa định quay đầu ngựa, hắn đã thấy binh sĩ từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, vây kín quanh mình.

Đến lúc ấy, tim hắn mới thót lên một cái, thầm biết mình đã trúng kế.

Hai tay khó địch nổi bốn phía. Mạnh Hoạch gắng gượng chống đỡ, đột nhiên bên hông truyền tới một luồng cự lực, đá thẳng hắn ngã lăn xuống đất.Dư Triều Dương mặt mày dữ tợn, trói Mạnh Hoạch theo kiểu ngũ hoa đại bảng, nghiến răng nghiến lợi quát:

“Đuổi nữa đi.”

“Ngươi chẳng phải rất giỏi đuổi lắm sao!”

Mạnh Hoạch không nhiều lời, chỉ lặng lẽ ngoảnh đầu sang chỗ khác, trên mặt viết đầy hai chữ không phục.

Chẳng bao lâu sau, Mạnh Hoạch đã bị áp giải vào doanh trướng.

“Mạnh Hoạch.” Gia Cát Lượng khẽ phe phẩy vũ phiến, “Hôm nay bị bắt, trong lòng ngươi có phục không?”

Mạnh Hoạch trợn trừng mắt, giận dữ nói:

“Không phục!”

Vũ phiến trong tay Gia Cát Lượng chợt khựng lại. Hắn lập tức ra hiệu cho Mã Tốc cởi trói, rồi trả lại binh khí và chiến mã cho Mạnh Hoạch, mặc cho hắn rời đi.

Đám man binh bị bắt mấy hôm trước, Gia Cát Lượng cũng thả hết, lại ban cho không ít gạo lương, để bọn chúng trở về sum họp với người nhà.

Man binh chẳng qua chỉ là đám lính quèn nơi tầng đáy, nào từng thấy qua công tâm kế như vậy?

Kẻ nào kẻ nấy cảm động đến ngũ thể đầu địa, điên cuồng quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

Sau khi trở về, Mạnh Hoạch chẳng những không tỉnh ngộ, trái lại còn quyết định dựa vào thiên tiệm Lô Thủy, cố thủ bất xuất, đánh trường kỳ chiến.

Kế này thoạt nhìn kín kẽ không chút sơ hở, nhưng sau khi xem xét địa hình, Gia Cát Lượng lập tức nghĩ ra đối sách.

“Dư tướng quân, ngươi dẫn năm trăm tinh binh kết bè vượt sông, nhân đó cắt đứt lương đạo Mạnh Hoạch.”

Dư Triều Dương chắp tay lĩnh mệnh, suy nghĩ giây lát, cuối cùng vẫn cắn răng nói:

“Thừa tướng, công tâm kế của ngài dường như không hiệu nghiệm.”

“Chúng ta thả Mạnh Hoạch, hắn chẳng những không biết ơn, còn khắp nơi đối nghịch với chúng ta. Chi bằng chém đầu hắn cho xong, khỏi phải để lại hậu hoạn?”

Gia Cát Lượng nặng nề thở dài, dùng vũ phiến khẽ gõ lên đầu Dư Triều Dương, giọng đầy phức tạp:

“Dư tướng quân, trong chuyện này có quá nhiều huyền cơ, không phải một chốc một lát là có thể nói rõ.”

“Chi bằng ngươi cứ đi cắt đứt lương đạo Mạnh Hoạch trước đã, rồi ta sẽ từ từ giảng giải cho ngươi, được chăng?”

Dư Triều Dương nửa hiểu nửa không gật đầu rời đi, nhưng càng nghĩ càng thấy sai sai.

Lời của Gia Cát thừa tướng...

Sao nghe cứ như đang mắng hắn ngu thì phải?

Mã Tốc vừa nghe đã hiểu, sao đến chỗ hắn lại thành nhất thời nửa khắc không nói rõ được?

“Kỳ quái! Đúng là kỳ quái!”

Dư Triều Dương tuy nghĩ mãi không ra, nhưng vẫn hoàn thành trọn vẹn lời dặn của Gia Cát thừa tướng.

Ngay trong đêm, hắn đã cắt đứt lương đạo Mạnh Hoạch, khiến kế cố thủ bất xuất của đối phương chưa cần đánh đã tự phá.

Man quân lập tức quân tâm đại loạn, nhân lúc Mạnh Hoạch đang ngủ say, trực tiếp trói hắn theo kiểu ngũ hoa đại bảng rồi giải tới trước mặt thừa tướng.

Gia Cát Lượng phe phẩy vũ phiến, vẫn là bộ dáng hời hợt ung dung như cũ:

“Trước đó ngươi từng nói, nếu lại bị bắt, ắt sẽ chịu hàng.”

“Hôm nay ngươi còn gì để nói?”

Mạnh Hoạch vẫn không chịu phục:

“Việc này đâu phải bản sự của ngươi, bảo ta phục thế nào được?”

“Gia Cát Lượng, ngươi có dám thả ta thêm một lần nữa không?”

“Người đâu, cởi trói cho hắn!”

Trong ánh mắt ngơ ngác của Mạnh Hoạch, hai tên binh sĩ từ bên cạnh bước ra, chẳng những cởi trói cho hắn, mà còn dắt tới một con chiến mã, để hắn có thể mau chóng trở về đại bản doanh.

Sau khi Mạnh Hoạch rời đi, mối nghi hoặc trong lòng Dư Triều Dương cũng dâng lên đến cực điểm.

Đúng lúc hắn định mở miệng hỏi thừa tướng nguyên do, lại thấy thừa tướng đầu cũng không ngoảnh, co giò chạy mất.

Tốc độ ấy nhanh đến mức, so với hiệp dân độ giang cũng chẳng kém bao nhiêu.

Dư Triều Dương bất đắc dĩ nhún vai, cùng Đường Phương Sinh rời khỏi đại doanh.

Vài ngày sau, đúng lúc Dư Triều Dương càng nghĩ càng mờ mịt, Mạnh Hoạch lại bất ngờ sai người mang tới một phong thư.

Trong thư viết rõ: hắn đã đau đớn suy ngẫm, bị tấm lòng rộng lớn của thừa tướng hoàn toàn chinh phục, quyết định ngày mai sẽ dẫn binh quy hàng.

Đi cùng bức thư còn có vô số vàng bạc cùng súc vật.

Số vàng bạc sáng choang ấy làm Dư Triều Dương lóa cả mắt, đối với thừa tướng lại càng tâm phục khẩu phục.“Thừa tướng quả là thần cơ diệu toán.”

“Thì ra đây chính là công tâm chi kế, quả thực tuyệt diệu, ha ha ha ha.”

Nhìn Dư Triều Dương mừng rỡ đến mức chân tay múa loạn, Gia Cát Lượng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong lòng, lắc đầu nói:

“Dư tướng quân võ nghệ cao cường, nếu chỉ dùng vào việc xông pha trận mạc thì khó tránh khỏi đại tài tiểu dụng. Sau đêm nay, ngươi hãy theo hầu bên cạnh ta.”

Dư Triều Dương mặt mày hớn hở, chắp tay đáp: “Xin thừa tướng cứ yên tâm.”

“Triều Dương nhất định sẽ bảo vệ ngài chu toàn.”

Trong mắt hắn, được làm hộ vệ bên cạnh Gia Cát Lượng chẳng khác nào ngoài mặt thì giáng, trong tối lại thăng.

Dù sao suốt ba ngàn năm lịch sử của Đại Hạ đế quốc, phàm là nhân vật lưu danh thanh sử, phần nhiều đều xuất thân từ hàng thân tín của hoàng đế và thừa tướng.

Bảo hắn theo sát bảo vệ bên mình, rõ ràng là muốn trọng điểm bồi dưỡng, hết lòng đề bạt.

Đúng lúc Dư Triều Dương còn đang mường tượng về viễn cảnh tươi đẹp, nửa đêm canh ba, Mạnh Hoạch đã không mời mà tới.

Hắn giáp trụ bọc kín người, đao phủ sáng loáng, nào có nửa phần dáng vẻ đến hàng? Rõ ràng là muốn mượn danh đầu hàng để khiến Hán quân buông lỏng phòng bị, rồi thừa cơ tập kích ban đêm.

Ngay khi hắn định cất tiếng hô lớn báo địch tập kích, lại phát hiện bên cạnh mình chẳng có lấy một bóng người.

Cả doanh trại im phăng phắc, tĩnh mịch đến lạ.

Thấy vậy, Mạnh Hoạch hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, cười ha hả dẫn theo đám tướng lĩnh nghênh ngang tiến vào doanh trại, vẻ mặt ngạo mạn vô cùng.

“Tiểu tử, ngươi cũng không được đối đãi…”

Mạnh Hoạch còn chưa dứt lời, cánh cửa gỗ đang mở bỗng ầm một tiếng khép sập lại.

Ngay sau đó, đuốc lửa dày đặc bừng sáng từ bốn phương tám hướng.

Trong vò bắt rùa!