Dư Triều Dương ngẩn người ngẩng đầu, trong đôi mắt vốn phẳng lặng không gợn sóng, lúc này đã đầy vẻ ngỡ ngàng.
Chuyện gì thế này?
Nhưng vừa nhìn thấy nụ cười như có như không trên mặt Dư Ngạn Xương bên cạnh, hắn lập tức hiểu ra.
Thảo nào lão đầu này vừa cho tiền, lại còn đưa tín vật, nhất quyết dẫn hắn về Dư gia hương. Hóa ra trong lòng đã sớm tính sẵn nước cờ này.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, chuyện của Lữ Phụng Tiên vẫn còn đó, hắn sao lại không hiểu tâm ý của Dư Ngạn Xương?
