So với Đạo Đức Kinh huyền diệu khó lường, Luận ngữ hiển nhiên dễ hiểu hơn nhiều.
Ngay cả những kẻ đầu sắt như Tần Vân, Đường Phương Sinh cũng có thể hiểu được những câu chữ mộc mạc, thông tục trong đó.
Nhưng câu chữ trong cả quyển tuy giản đơn, cũng không có nghĩa Luận ngữ kém hơn Đạo Đức Kinh.
Cũng như tư tưởng chủ trương của hai người hoàn toàn khác biệt, nội dung mà hai bộ sách trình bày cũng khác nhau một trời một vực.
Cái gọi là đại đạo chí giản, câu chữ rốt cuộc cũng chỉ là vật chuyên chở, điều quan trọng nằm ở ý nghĩa ẩn chứa bên trong.
