Cuộc biện hội định sẵn sẽ lưu danh thiên cổ này vẫn đang tiếp diễn.
Ba người ngồi nghiêm chỉnh, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, rồi lại từ hoàng hôn sang bình minh, tranh biện đến mức sảng khoái vô cùng, không sao dứt ra được.
Khổng tử chủ trương nhân đạo, coi trọng nhân định thắng thiên, tự cường bất tức; lão tử chủ trương thiên đạo, thuận kỳ tự nhiên.
Còn Vương Đức Xương lại đứng giữa hai người, ở trong một vị thế vô cùng mơ hồ và dao động.
Lúc đầu, lão còn có thể thao thao bất tuyệt, cùng hai vị tiên hiền trình bày chủ trương của bản thân. Nhưng theo biện hội ngày càng đi sâu, lão bắt đầu dao động.
