Nhìn Hoắc Khứ Bệnh chẳng khác nào một hỗn thế ma vương, Tang Hoằng Dương mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lặng lẽ thất thần.
Không thể trêu vào, vị nhị thế tổ này đúng là hắn không thể trêu vào nổi.
Di phụ là hoàng đế Đại Hán, di mẫu là hoàng hậu Đại Hán, cữu cữu là đại tướng quân, còn cữu mẫu tương lai là đại nông lệnh.
Thân phận hiển hách bậc ấy, e rằng cũng chỉ có Lưu Cứ mới đủ tư cách so cao thấp với hắn.
Biết hai người có chuyện quan trọng cần bàn, Tang Hoằng Dương lão luyện thành tinh lập tức chắp tay cáo lui: “Tử Lương xin mang bản thảo này trình bệ hạ xem qua, xin phép cáo lui.”
