Thời gian như cát trong tay, lặng lẽ trôi qua.
Trong mười ba năm kể từ khi Lưu Hằng đăng cơ xưng đế, thế cục thiên hạ đã đổi thay từng ngày.
Những thủ đoạn chính trị âm thầm như mưa dầm thấm đất ấy đã lặng lẽ gieo một hạt giống vào sâu trong lòng tất cả mọi người. Đến khi bọn họ nhận ra, thì đã quá muộn, đại cục sớm thành.
Sự thay đổi âm thầm không một tiếng động ấy khiến ai nấy đều lạnh cả sống lưng.
Thậm chí còn hận không thể bổ đầu Lưu Hằng ra xem thử rốt cuộc hắn nghĩ thế nào, vì sao lại có thể lợi hại đến mức ấy.
