Hôm nay, Lão Đường làm nghề đả canh có vẻ cẩn thận hơn mọi ngày. Dù sao đêm qua lão cũng đã nhìn thấy thứ "tạng đông tây" kia, khiến cho tiếng rao của lão cũng nhỏ hơn ngày thường rất nhiều.
"Hôm qua chắc là hoa mắt thôi, đúng, là hoa mắt." Lão Đường tự an ủi mình, "Già rồi, mắt mũi cũng kém đi..."
Lời còn chưa dứt, nét mặt lão bỗng cứng đờ. Một nữ tử váy trắng cứ thế lướt thẳng qua ngay trước mắt lão.
Nửa đêm canh ba, ấy là lúc âm khí thịnh nhất.
Lão Đường cảm thấy máu huyết toàn thân như đông cứng lại.
