"Bị áp bức, bị tùy ý giết hại, bị ép phải nộp linh thảo, các ngươi cam tâm cả đời làm kẻ dưới đáy xã hội như vậy sao? Dù các ngươi muốn, còn con cháu của các ngươi thì sao? Chúng cũng phải sống như vậy ư?" Sau một thoáng im lặng, người đầu tiên gầm lên xông đến nhận vũ khí, rồi đến người thứ hai, thứ ba.
Phương Tri Ý nhìn đám dân chúng đang sôi sục bên dưới, nói với Tiểu Hắc: "Ngươi thấy không, chỉ cần cho chúng thấy rằng vị thần trong mắt chúng cũng biết đổ máu, thì chúng sẽ dám làm chuyện giết thần."
Tiểu Hắc gật đầu lia lịa: "Dù sao cũng đã lộ thanh máu rồi."
Cuộc khởi nghĩa của dân thường như ngọn lửa hoang được châm lên, chỉ trong vài ngày đã lan khắp nửa Huyền Châu.
Cơ ngơi của Vạn Bảo các, nơi xưa nay vốn kinh doanh kín tiếng, nay bỗng chốc biến thành cứ điểm của nghĩa quân. Vũ khí có thể gây sát thương cho tu sĩ được đưa đến không ngớt. Loại vũ khí này thao tác đơn giản, dù là người dân gầy yếu cũng chỉ cần huấn luyện sơ qua là có thể sử dụng. Người của Vạn Bảo các vỗ ngực bảo đảm cung ứng đầy đủ.
