Nhìn thấy có nhiều người ùa vào, thần kinh đang căng thẳng của Phương Thanh Từ bỗng chốc buông lỏng. Ngô lão bản đột nhiên vươn tay muốn lấy đi cây kéo nàng đang nắm chặt, Phương Thanh Từ theo phản xạ lùi lại một bước, ánh mắt lại một lần nữa hiện lên vẻ cảnh giác.
Ngô lão bản có chút ngượng ngùng: "Tay ngươi..."
Phương Thanh Từ lúc này mới cúi đầu nhìn xuống. Thì ra khi nãy nàng đã nắm ngay vào lưỡi kéo, tay bị cứa rách từ lúc nào cũng không hay biết.
Tiểu Ngũ mang vẻ mặt đầy giận dữ, trước tiên liếc xéo Ngô lão bản một cái, rồi vươn tay cẩn thận lấy đi cây kéo. Nhìn bàn tay đang rỉ máu của Phương Thanh Từ, hắn quay đầu gầm lên: "Phương Minh Sơn! Cùng với mụ đàn bà độc ác kia nữa! Chuyện này chưa xong đâu, ta nói cho các ngươi biết!"
Nhìn những thôn dân đã bị Phương Tri Ý dùng chút ân huệ nhỏ nhoi mua chuộc, thói kiêu ngạo của Phương Minh Sơn lập tức bay biến, thậm chí còn sinh ra vài phần sợ hãi. Hắn vốn dĩ chỉ là loại người khôn nhà dại chợ.
