Bên trong một sơn động, ngoại trừ tiếng nước tí tách nhỏ giọt, không gian tĩnh lặng đến mức khó tin.
Mãi cho đến khi một giọng nói vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch ấy.
"Con khỉ thối kia, mau ra đây chịu chết đi!"
Con khỉ đang nhắm hờ mắt dưỡng thần trên đài đá chậm rãi mở bừng đôi mắt với cặp đồng tử màu vàng kim. Nó lật người ngồi dậy, chợt thấy một con chó xông thẳng vào, miệng không ngừng bô bô đòi đánh nhau với nó một trận.
Tôn Ngộ Không lười chẳng buồn để ý tới nó. Con Ngao Thiên Khuyển này mấy năm gần đây không biết học thói từ ai mà cái miệng càng lúc càng hỗn. Nghe đồn dạo trước vì sủa bậy vài câu ngông cuồng với Na Tra mà suýt bị hắn đem đi nướng chả, xem ra đến tận bây giờ nó vẫn chưa chừa thói cũ.
