Cũng may con điếu cổ quỷ kia rõ ràng là một địa phược linh. Đợi Phương Tri Ý đi khuất, nó liền quay trở lại cành cây nọ, ánh mắt u oán đăm đăm nhìn theo bóng lưng hắn.
Về đến Hà phủ, gã gác cổng thấy Phương Tri Ý, vội vàng đẩy cánh cửa nhỏ ra: "Phương thiếu gia, ngài về rồi. Trời lạnh thế này, sao ngài không mặc thêm áo?"
Phương Tri Ý toan mở miệng, quay đầu lại thì thấy trong góc cửa có một đứa bé đang ngồi thu lu. Chỉ là biểu cảm của nó vô cùng vặn vẹo, thấy Phương Tri Ý nhìn sang, nó cũng trừng mắt nhìn lại, khuôn mặt xanh mét lộ rõ vẻ tham lam.
Phương Tri Ý bắt đầu hiểu được nỗi khổ của nguyên chủ. Bị mấy thứ quái quỷ ngang ngược này ám lấy quả thực khiến người ta phiền muộn, đánh không được, mắng cũng chẳng đi, nhìn lâu một chút còn thấy rợn cả người.
"Phải rồi, Phương thiếu gia, Tiểu Thúy lại bị tiểu thư phạt, bị Ngô ma vả cho mấy cái liền. Chậc, tiểu nhân nhìn mà cũng thấy đau thay."
