Lão Vương lên tiếng: “Phải rồi công tử, lão Lý đầu nhắn rằng cả nhà lão muốn về quê tậu chút ruộng đất, chặng đường này e là không thể hộ tống người đi tiếp được nữa...”
“Người ta là nông dân an phận, có tiền về quê tậu đất cũng là lẽ thường.” Hắn đưa mắt nhìn quanh những người còn lại, “Ta từng nói với các ngươi, có một đại sự cần các ngươi chung tay, nếu thành công có thể phúc trạch chúng sinh... Nhưng việc này khả năng thành bại khó lường, lại phải xuôi về phía Nam, tiến vào vùng Tây Nam hung hiểm nhất, các ngươi thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Ngô Đại Đảm vỗ ngực bùm bộp: “Công tử, ngài từng có ơn với ta, có gì cứ việc phân phó. Ngô Đại Đảm ta cái khác không biết, chứ đối phó với thú dữ rừng hoang thì dễ như trở bàn tay!”
Lão Vương cười hì hì: “Ta ít nhiều cũng am hiểu chút dược lý...”
Lý Tam lại càng đơn giản: “Ta một mình ăn no cả nhà không đói, quyết theo công tử rồi!” Đoạn, gã lại hỏi: “Có điều, công tử, rốt cuộc là đại sự gì... mà cần đến hạng người như chúng ta...”
