“Xùy, ta còn tưởng... Khoan đã, ngươi nói cái gì?”
“Ngươi quả nhiên là ếch ngồi đáy giếng, đến cả Tây Vực mà cũng không biết?”
Trương Thế Tổ bật dậy: “Ta đương nhiên biết! Nhưng con đường đó hung hiểm cùng cực, ngươi...” Hắn nhìn Phương Tri Ý từ đầu đến chân, cuối cùng lắc đầu: “E là ngươi đang chém gió thôi.”
“Ngươi biết cái đếch gì!” Phương Tri Ý chẳng chút khách khí mắng: “Ngươi tưởng nhân mạch của tiểu gia ta là để trưng cho đẹp chắc?”
“Nhân mạch? Là đám tiện dân đó hả? Ha ha ha ha!” Hắn thừa biết Phương Tri Ý suốt ngày chỉ biết đàn đúm với đám dân đen kia.
