“Ngươi bày ra cái bộ dạng như sắp chết để làm gì?”
Phương Tri Ý mặt mày ủ dột, trong đầu vang lên tiếng quát mắng của “gia gia”.
Hắn có chút buồn bực: “Gia gia, biểu tỷ về mách lại là ta xong đời, mặt mũi nhà ta sẽ mất sạch sành sanh.”
“Thối lắm! Ngươi suốt ngày làm cu li miễn phí cho bọn hắn thì có mặt mũi chắc? Phụ thân ngươi dạy ngươi như thế à?”
Hắn ngẫm nghĩ về phụ thân mình, hồi lâu mới gật đầu: “Phụ thân ta cũng vậy mà, nhà nào có việc ới một tiếng là người sẽ chạy đi giúp ngay...”
