Khi mực nước đã rút hẳn, mọi người đều đứng dưới chân lầu, vẻ mặt ai nấy đều như thể vừa trải qua một kiếp người. Khác với cảnh đầu người chen chúc ở tòa nhà số mười bảy, dưới chân các tòa khác chỉ lác đác vài chục, thậm chí mười mấy người. Bọn họ nhìn về phía tòa mười bảy với ánh mắt không thể tin nổi, điều này khiến cư dân nơi đây không kìm được mà ưỡn ngực tự hào.
Cái thói so bì kỳ quặc này.
"Phương Tri Ý, đa tạ ông. Thật lòng đấy, cả nhà ta đều rất cảm kích ông. Nếu không có ông, ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa." Có người tiến lên cảm tạ, cũng có người kích động chạy vụt ra ngoài.
Chỉ là, trong không khí bắt đầu lan tỏa một mùi hôi thối nồng nặc.
Nước lớn rút đi, để lộ ra những thi thể trương phình vì ngâm nước.
