Ngay lúc hai người đang trò chuyện, Phương Tri Ý từ phía sau bước ra, dáng vẻ vẫn ung dung tự tại như cũ, cất bước đi về phía hành lang. Có kẻ nhìn thấy hắn, ánh mắt lảng tránh không biết đang toan tính điều gì; lại có kẻ dáo dác nhìn những cánh cửa đóng chặt của các hộ gia đình cùng tầng, tựa hồ đang hạ quyết tâm nào đó.
Trần Duệ chẳng biết Phương Tri Ý muốn làm gì, hắn do dự giây lát, dặn dò Lý Đóa đóng chặt cửa nẻo rồi vội vã đuổi theo.
Mấy ngày ở chung khiến hắn cảm thấy Phương Tri Ý không phải kẻ xấu, chỉ là có chút kén chọn trong chuyện ăn uống, còn lại thì rất tùy tính, cũng dễ chung sống.
“Mấy chuyện náo nhiệt này đừng có xem, tiểu tử, coi chừng rước họa vào thân đấy.” Một lão nhân có lòng tốt nhắc nhở.
Phương Tri Ý cười đáp: “Đa tạ lão trượng, người đã ăn cơm chưa?”
