Cả sân lặng ngắt, tội danh này có thể nói là vô cùng nghiêm trọng.
Phương Tri Ý quay đầu lại, hắn có ấn tượng với người vừa lên tiếng, đó là bạn học đầu tiên bị hắn cho ăn đòn. Gã đó hình như được một vị thần minh nào đó chiếu cố, gọi là Hỏa thần gì đó. "Liên quan quái gì đến ngươi, đồ ngu."
Phương Tri Ý nói thẳng.
Người kia sững sờ, lập tức nổi trận lôi đình.
"Muốn chết!" Ngọn lửa trong tay gã bùng lên dữ dội, Phương Tri Ý nhướng mày, đúng là vậy thật, một khi có được sức mạnh do thần minh ban cho, đến hạng mèo chó cũng có thể sử dụng dị năng.
