“Không được ham công, đánh xong là phải rút...”
“Vậy vì sao ngươi còn quay đầu tiếp tục truy kích? Đó là vì ngươi gặp phải một kẻ đa nghi. Nếu đối phương không nghĩ ngợi nhiều, chỉ một lòng báo thù, ngươi cho rằng chỉ với chừng ấy người trong tay mà có thể thoát được sao?”
Niềm vui của Lưu béo lập tức bị dập tắt sạch sẽ.
“Dẫn xuống! Đánh ba mươi quân côn!”
Lưu béo cũng không nói gì. Vừa rồi hắn đã nhìn thấy thảm trạng của hai đội tập kích còn lại, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần sợ hãi.
