“Vậy nghĩa là ta đường đường là đại lãnh đạo, rốt cuộc vẫn phải tự mình làm việc sao?” Phương Tri Ý chép miệng, vẻ mặt chán đời đến cực điểm.
Tiểu Hắc đi bên cạnh ông: “Ngươi nên thấy đủ đi, không thấy ta cũng bị đuổi ra ngoài rồi sao?” Hắn ngừng lại một chút, “Vả lại, ngươi tính là đại lãnh đạo gì chứ, thực quyền bây giờ đều nằm trong tay Nguyệt An Dao.”
Hai kẻ nhìn nhau, đồng thời thở dài một tiếng.
“Đều tại ngươi, năm đó bày ra cái chủ ý ngu xuẩn gì không biết! Kết quả là chẳng hiểu ra sao lại ôm về một đống rắc rối.”
“Phi! Năm đó nếu không dùng cách ấy, ngươi đấu lại được cái thứ cha ngươi kia sao?”
