Càng đến gần Linh Sơn, xung quanh càng hoang vu, ven đường thậm chí còn vương vãi cả xương trắng của người.
Ta có phần không dám nghĩ, trước đó rốt cuộc nơi này đã xảy ra chuyện gì.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Bầu không khí đè nén đến mức khiến ta có chút không quen, bèn mở miệng hỏi.
Hòa thượng quay đầu nhìn ta, chợt cười nói: “Hàng yêu trừ ma, cầu thỉnh chân kinh, ngươi có sợ không?”
Ta lắc đầu.
