Lưu Võ đang đứng bên cạnh, chợt thấy Phương Tri Ý nháy mắt với mình, lập tức hiểu ra, liền tranh nói: “Mẹ, con làm được!”
Hồ Tú Liên cũng không nghĩ nhiều: “Được! Vậy để tiểu Võ giúp ta!”
Phương Tri Ý nhìn sắc mặt đen sì của Lưu Văn, khóe miệng suýt nữa không nén nổi ý cười.
Hồ Tú Liên huých ông một cái: “Suốt ngày chỉ biết bày ra mấy trò mới lạ. Mà này, mình à, chúng ta lâu lắm rồi không... Mình, ông đi đâu thế?”
“Vác đá mệt rồi, đi ngủ!”
